Chương 1: Sự khởi đầu của 1 chuyên án


Chương I: SỰ KHỞI ĐẦU CỦA 1 CHUYÊN ÁN

0 giờ 25 phút ngày 2 – 10 – 2000, mốc thời gian này sẽ được đánh dấu vào trong biên niên sử của lực lượng Cảnh sát nhân dân bởi lẽ vụ án diễn ra trong đêm đó lại là mở đầu cho cuộc đấu tranh với bọn tội phạm có tổ chức hoạt động theo kiểu “Xã hội đen” lớn nhất từ trước đến nay.

Vũ Thị Hoàng Dung hay còn được gọi bằng cái tên ngắn gọn là Dung Hà đang ngồi uống nước với Nguyễn Thị Bích Thanh, Đoàn Thị Tú Anh và Nguyễn Thị Nghiệp tại trước cửa nhà số 17 Bùi Thị Xuân thuộc phường Bến Nghé (Quận 1 Thành Phố Hồ Chí Minh). Dung Hà – Đó là 1 phụ nữ cứng tuổi, có dáng người đậm , chắc, tóc cắt ngắn như con trai. Đây là 1 ả giang hồ gốc Hải Phòng khét tiếng trên toàn quốc trong lĩnh vực tổ chức cờ bạc, đâm thuê chém mướn và bảo kê bến bãi, khách sạn… Dung Hà mới được ra tù năm 1988 và phải từ Hải Phòng dạt vào TP Hồ Chí Minh…

Chuyên Án Z501 Vụ án Năm Cam và đồng bọn khét tiếng giang hồ:

Chương 1: Sự khởi đầu của một chuyên án

Chương 2: Chiến dịch chỉ mặt đặt tên

Chương 3: Năm Cam và đồng bọn

Chương 4: Lật lại hồ sơ Năm Cam

Chương 5: Lật lại một số vụ án khác

Chương 6: Các vụ tổ chức đánh bạc của Năm Cam tại Sài Gòn (Chương cuối)

Mải nói chuyện, Dung Hà đã không để ý tới một gã thanh niên có dáng người gầy, nhỏ con mặc quần áo màu xanh đen đi từ đường Cách Mạng Tháng 8 tới. Gã đến sau Dung Hà và rút trong túi quần ra khẩu súng ngắn loại ổ quay kê vào đầu Dung Hà và bắn một phát. Sau tiếng súng nổ, Dung Hà gục xuống ngay. Kẻ sát nhân chạy ra đường Cách Mạng Tháng 8. Một chiếc xe Spacy màu trắng chạy tới, gã nhảy lên sau và loáng cái chiếc xe mất hút, 15 phút sau, Dung Hà tắt thở trên đường tới bệnh viện.

Ông trùm Năm Cam
Ông trùm Năm Cam

Sau khi khám nghiệm hiện trường, ngày 2.10.2000 Phòng kĩ thuật hình sự công an TP Hồ Chí Minh kết luận như sau: “Nơi xảy ra án mạng tại lề đường trước nhà số 17 Bùi Thị Xuân… lề đường rộng 5.3 mét , trên lề đường có một cây cổ thụ đường kính thân 0.98 cm. Nhà số 17 Bùi Thị Xuân nằm phía bên phải đường Bùi Thị Xuân và cách đường Cách Mạng Tháng 8 khoảng 100m. Đèn cao áp hai bên đường sáng, phía trái thân cây cổ thụ hướng ra mặt đường, dưới mặt đường có một vũng máu còn tươi, kích thước 1m x 0.75m cách nhà số 17 là 4m, cách vỉa hè 0.8 m. Xung quanh vũng máu có năm chiếc ghế nhựa màu nâu, có 4 ly uống nước (2 ly nằm trong khay, 2 ly nằm trên lề đường), 4 tạp chí hôn nhân gia đình, 2 xâu chìa khóa… Khám ngoài: tử thi khoảng 35 tuổi, cao 1,57 m, ở thái dương cách trên vành tai trái 4 cm có 1 vết thủng da hình bầu dục, kích thước 0.8 x 0.6 cm, nứt xương thái dương, xương trán và chân trái. Đường đạn đi xuyên bán cầu não trái làm vỡ nền sọ; tìm thấy đầu đạn 9mm ở dưới da vùng gò má bên phải, chiều hướng đi từ trên xuống dưới, từ trái sang phải. Đây là đầu đạn cỡ 9mm, sử dụng cho một số loại súng ngắn có ổ quay cỡ nòng 9mm do mỹ sản xuất”.

Cái chết của Dung Hà, một nữ quái khét tiếng của đất cảng Hải Phòng tại thành phố Hồ Chí Minh đã làm chấn động giới giang hồ và người ta chờ đợi một cuộc huyết chiến giữa giang hồ đất Bắc và giang hồ phía Nam. Nhưng không có một cuộc trả thù nào xảy ra cả và thay vào đó là đám ma được tổ chức đầy chất giang hồ dưới sự chỉ huy của Minh “sứt” là ông anh kết nghĩa của Dung Hà.

Giới giang hồ truyền tai nhau một giai thoại rằng để đưa xác Dung Hà về Hải Phòng, Minh “sứt” đã đến 1 đại lý bán vé máy bay để thuê chở xác, dĩ nhiên là đại diện của Vietnam Airline đồng ý và đã ra những điều kiện có tính thủ tục bắt buộc. Nhưng Minh “sứt” đã không nghe bởi vì hắn không muốn quan tài của cô em kết nghĩa lại phải đưa vào cotainer riêng và nhét dưới khoang hành lí máy bay. Vốn là một kẻ lắm tiền nhờ có một thời buôn lậu ô tô và sau này chuyển sang buôn bán ma túy và thuốc lắc, Minh “sứt” đã đề nghị hãng cho em gã được chở trên khoang hành khách. Và để tránh mọi người e ngại, hắn đề nghị tháo bớt một số ghế rồi dùng ri đô ngăn ra một ô… Tất nhiên là chi phí bao nhiêu hắn cũng chịu. Nhưng đề nghị này của hắn đã không được chấp nhận. Chả hiểu chuyện đó hư thực đến đâu nhưng việc hắn tổ chức đám tang cho Dung Hà thì quả là có một không hai.

Hắn cho các đệ tử của Dung Hà lùa thêm hàng chục đứa con gái mặc áo dài trắng, mang vòng hoa trắng trên đầu. Tiếp đó là hàng chục gã thanh niên choai choai mặc comple đen, ngực cài hoa trắng. Hình thức đám tang quái dị này đã gây ra sự tò mò của nhân dân và thế là mọi người đổ xô ra xem, gây tắc nghẽn giao thông.

Bọn đệ tử đi theo đám ma sẵn sàng dùng gậy, nắm đấm để dẹp đường và dĩ nhiên là chúng không ngớt gào lên những câu nói thô tục.

Đám tang của Dung Hà đã khiến dư luận nhân dân hết sức phẫn nộ bởi lẽ bọn tội phạm đã ngang nhiên bày mặt ra đường và có thái độ công khai thách thức chính quyền. Vốn là đơn vị có nhiều kinh nghiệm trong đấu tranh với bọn tội phạm hình sự nên cảnh sát hình sự của công an Hải Phòng đã tung hết lực lượng trinh sát bám sát các đối tượng “cộm cán” và dùng máy quay phim ghi lại toàn bộ đám tang. Tất nhiên là những đối tượng “máu mặt” nhất không thoát khỏi ống kính của trinh sát. Chỉ huy phòng Cảnh Sát Hình Sự Công An Hải Phòng còn nhanh chóng chỉ đạo trinh sát khẩn trương thu nhập tài liệu về các băng nhóm tội phạm có liên quan đến Dung Hà. Những tài liệu đó sau này giúp cho ban chỉ đạo chuyên án của tổng cục Cảnh sát khá nhiều.

Nhiều đồng chí lãnh đạo Đảng, nhà nước đã bày tỏ sự lo lắng trước tình hình đó và có ý kiến chỉ đạo về đấu tranh giải quyết dứt điểm những hoạt động gây mất trật tự trị an của các nhóm tội phạm có tổ chức.

Còn phía Bộ Công an, từ cuối năm 1999, trong khuôn khổ của chương trình quốc gia phòng chống tội phạm, các đơn vị nghiệp vụ của Tổng cục Cảnh sát và Công an một số Tỉnh, Thành phố, đặc biệt là thành phố Hồ Chí Minh, Hà Nội, Nam Định, Hải Phòng, Biên Hòa đã có kế hoạch trinh sát nhằm làm rõ các ổ nhóm tội phạm có tổ chức và mạng lưới của chúng.

Tại thành phố Hồ Chi Minh, số lượng các vụ án hình sự mang dấu hiệu của loại tội phạm có tổ chức gia tăng nhanh chóng và tính chất cũng nguy hiểm hơn trước. Khi lực lượng của Công an Thành phố triển khai công tác năm 2001 và kế hoạch bảo vệ tết Tân Tỵ, lãnh đạo Thành ủy, Ủy ban Nhân dân Thành phố cũng đã yêu cầu Công an Thành phố phải lưu ý đặc biệt đến việc điều tra, tấn công các băng nhóm tội phạm và chuẩn bị cho một kế hoạch lớn là đưa khoảng 10.000 con nghiện đi cai nghiện trong năm 2001.

Chấp hành nghiêm túc sự chỉ đạo của Thành ủy, Ban Giám đốc Công an Thành phố Hồ Chí Minh đã có kế hoạch 201 về tấn công tội phạm hình sự và chỉ đạo cảnh sát điều tra (CSĐT), cảnh sát hình sự (CSHS) và cả một số đơn vị nghiệp vụ của an ninh tập trung làm rõ các băng nhóm lớn, nguy hiểm. Một nhiệm vụ quan trọng mà Ban Giám đốc đặt ra cho các lực lượng điều tra là phải lấy việc điều tra vụ án Dung Hà làm trọng điểm. Bởi nếu điều tra ra được kẻ nào là chủ mưu và kẻ nào thực hiện phát súng lạnh lùng đó thì chắc chắn sẽ tìm ra cả một mạng lưới tội phạm. Băng nhóm của Dung Hà là một băng rất lớn, có thế lực vì vậy kẻ dám giết Dung Hà cũng phải có thế lực không kém. Tìm ra được thủ phạm có nghĩa là đánh trúng huyệt của các tổ chức tội phạm, từ đó có thể phanh phui hoạt động của chúng và có những phương án tấn công, truy quét phù hợp.

Một tuần sau khi vụ án Dung Hà xảy ra, CSĐT công an thành phố Hồ Chí Minh có báo cáo sơ bộ đánh giá sơ bộ tính chất vụ án và nhận định: “Nguyên nhân động cơ gây án là do mâu thuẫn giành giật địa bàn làm ăn của các băng nhóm tội phạm từ Hà Nội, Hải Phòng. Nổi cộm nhất là băng do Hải, tức Hải “bánh”, ngoài ra không ngoại trừ mâu thuẫn với số đối tượng hình sự ở Hải Phòng và Thành phố Hồ Chí Minh. Và ngày 9.10.2000, lãnh đạo Công an Thành phố quyết định lập Ban chuyên án truy tìm thủ phạm trong vụ án Dung Hà và chuyên án mang bí số BM-2000 của Công an Thành phố Hồ Chí Minh được ra đời trong hoàn cảnh như vậy.

Công việc đầu tiên mà ban chuyên án tiến hành là điều tra về tổ chức tội phạm do Dung Hà cầm đầu và đối trọng với nó là các nhóm của Năm Cam, Sơn “bạch tạng”, Thắng “tài dậu”, Hải “bánh”… đồng thời xác minh làm rõ sự liên hệ của Năm Cam với các băng nhóm khác. Cảnh sát Điều tra, Cảnh sát hình sự Hà Nội và Hải Phòng đã cử những điều tra viên có kinh nghiệm phối hợp điều tra và cung cấp những tài liệu liên quan, đồng thời khẩn trương xác minh những đối tượng có liên quan giúp cho chuyên án BM-2000.

Công bằng mà nói, về sau này, những nhận định ban đầu của Cảnh sát Điều tra Công an Thành phố Hồ Chí Minh và Cảnh sát Hình sự Công an Hải Phòng là tương đối chính xác về đối tượng trực tiếp gây án và nguyên nhân vụ án.

Vậy Dung Hà là người như thế nào và tại sao lại từ Hải Phòng vào Thành phố Hồ Chí Minh có choảnh chọe gì với giới giang hồ ở đây để đến nỗi chết thảm đúng tuổi 36?

Từ đầu những năm thập kỷ 80, đất cảng Hải Phòng – nơi được coi là sản sinh ra những tướng cướp, những kẻ giang hồ nguy hiểm nhất từ trước tới nay- đã nảy nòi ra một Dung Hà.

Dung Hà sinh năm 1965 trong một gia đình đông anh em, mẹ mất sớm và có hộ khẩu tại 2/23 phố Trạng Trình phường Phan Bội Châu quận Hồng Bàng (Hải Phòng). Vì hoàn cảnh gia đình cho nên ngay từ bé đã phải cùng các anh chị bươn chải kiếm sống quanh khu vực chợ sắt và chợ tam bạc. Nhặt nhạnh sắt vụn, làm thuê làm mướn và có cơ hội thì chôm chỉa – đó là những “nghề” mà ngay từ thuở ấu thơ, Dung Hà đã trải qua. Bắt đầu từ khoảng năm 1983, Hải Phòng đã trở thành địa điểm tập kết hàng buôn lậu cho thủy thủ tầu viễn dương và Dung Hà nhanh chóng tham gia vào việc buôn lậu và “đánh quả” hàng, Dung Hà đã tập hợp được quanh mình một đội quân khoảng hơn 20 tên trung thành, rất quyết liệt khi hành động và thích dùng vũ khí nóng. Từ buôn lậu, Dung Hà chuyển sang bảo vệ ngầm (bảo kê) cho một số nhà hàng, vũ trường và mở sòng bạc.

Dung Hà mở sòng bạc ngay tại nhà mình ở số 2, ngõ 23, phố Trạng Trình, quận Hồng Bàng và tự mình đứng ra làm cái, đồng thời góp 40 triệu mỗi ngày, phần còn lại do anh chị em và đệ tử đóng góp. Hết ngày lời lãi được đem chia theo phần đóng góp. Sòng bạc này sầm uất đến nỗi người ta gọi nó là “công ty cờ bạc Hải Phòng”.

Giới giang hồ Hải Phòng thực sự kính nể nữ quái Dung Hà, nhất là từ sau vụ Hùng “cốm”. Hùng “cốm” là người yêu của Dung Hà và cũng là một sát thủ. Năm 1987 hắn bị Công an Hải Phòng bắt vì tội cướp có vũ khí. Nhằm cứu người yêu, Dung Hà đã vạch một kế hoạch tổ chức cho hắn trốn thoát và thời cơ được chọn là hôm xử án. Không hiểu bằng cách nào mà Dung Hà đưa cho Hùng “cốm” một quả lựu đạn giấu trong một khúc giò lụa. Nhưng âm mưu bị bại lộ nên Hùng đã dùng lựu đạn tấn công Cảnh sát. Bị bắt lại, hắn được đưa vào phòng giam đặc biệt và trong khi Cảnh sát điều tra Hải Phòng đang tập trung làm rõ ai là kẻ đưa lựu đạn cho hắn thì Hùng “cốm” bị bệnh nặng và chết trong phòng giam. Tiếp theo đó là vụ Dung Hà trừng trị tên Sĩ “con”, một gã thanh niên choai choai mới tập làm giang hồ nhưng lại muốn ngoi lên hàng “Soái”. Để có được ngôi “soái”, Sĩ con tiến hành hoàng loạt vụ chơi thẳng vào các “đại ca”, thậm chí ngang nhiên tranh giành một số lãnh địa như bến tàu, bến xe của Dung Hà. Không chịu nổi gã ngựa non háu đá này, Dung Hà đã ra tay. Tiến “trắng”, một đàn em của Dung Hà đã “thi hành án” với Sĩ “con” chỉ bằng một viên đạn…

Với các hoạt động lưu manh chuyên nghiệp như vậy nên Dung Hà cũng không ít lần vào tù ra tội. Năm 1986, do phạm tội cướp giật nên ả bị Tòa Án quận Hồng Bàng xử 12 tháng tù giam. Tháng 10.1990, ả lại bị tù 7 tháng về tội gây rối mất trật tự trị an. Trong những năm đầu của thập kỷ 90, các hoạt động mang đầy chất “xã hội đen” của Dung Hà và đồng bọn đã gây ra những nhức nhối cho Thành phố Hải Phòng. Quyết không để cho chúng tồn tại, CSĐT và CSHS Hải Phòng đã lập chuyên án triệt phá ổ nhóm tội phạm này. Ngày 23.4.1995, Dung Hà bị bắt về tội tổ chức đánh bạc, và một điều đáng buồn là khi đưa Dung Hà ra xử, đã có một vài tờ báo lên tiếng bênh vực cho ả.

Ngày 24.10.1995, Dung Hà ra tòa và bị xử 7 năm tù, đó là mức án cao nhất cho tội danh này và trong thời gian ả thụ án thì Công an Hải Phòng đã thực hiện hàng loạt các chiến dịch truy quét bọn tội phạm có tổ chức, triệt phá nhiều băng nhóm nguy hiểm, trong đó bên cạnh Dung Hà là các băng của Cu Nên, Lâm Già. Nạn hoành hoành của những băng nhóm tội phạm có tổ chức tại Hải Phòng đã cơ bản chấm dứt vào cuối năm 1997.

Năm 1998, khi Dung Hà được đặc xá ra tù thì cũng là lúc Năm Cam, cũng là tay trùm cờ bạc ở Thành phố Hồ Chí Minh, hết thời gian cải tạo.

Ra tù, tiền hết, đệ tử cũ thì tứ tán mỗi đứa một nơi, vả lại Hải Phòng bây giờ khác xa mấy năm trước cho nên Dung Hà vào Thành phố Hồ Chí Minh… Trong lúc thân cô thế cô, Dung Hà được hai người tên Chung và Tâm đưa đến gặp Năm Cam. Và ngay lập tức Dung Hà được Năm Cam ra tay cưu mang.

Còn về Năm Cam, đây thực sự là nhân vật vẫn còn nhiều điều bí hiểm cho đến trước ngày bị bắt tháng 12.2001. Từ sau khi ra trại cải tạo, Năm Cam đã tạo cho mình một bộ mặt mới đầy vẻ “lương thiện”. Tuy nhiên, với các trinh sát hình sự chuyên đấu tranh với các băng nhóm tội phạm có tổ chức thì đằng sau sự lương thiện đó là sự khôn khéo đến mức nham hiểm như rắn, biết thay đổi màu sắc như con kỳ nhông . Vì thế không ít người đã mất cảnh giác, mơ hồ khi đánh giá về Năm Cam.

Năm Cam xuất thân từ giới giang hồ, năm 1964 đã bị tòa án Ngụy Sài Gòn xử phạt 3 năm tù và bồi thường 100.000 tiền Sài Gòn thời đó về tội cố ý đánh người gần chết. Sau khi ra tù, Năm Cam đi lính Ngụy, mang số quân 715602. Năm Cam đi lính khá lâu nhưng hầu như không phải ra trận mà chỉ lo lót trốn tại căn cứ, đồng thời ngấm ngầm điều hành đám đàn em tổ chức các sòng bạc.

Hải Bánh

Trước năm 1975, Năm Cam chỉ hoạt động quanh quẩn ở các khu vực cầu muối, quận 1 và quận 4. Nếu so sánh về mặt hung hãn, đao búa thì Năm Cam thua hẳn các đàn anh đại ca như Đại, Tỷ, Cái, Thế. Nhưng xét về mặt khôn khéo, tài ngoại giao, chỉ đạo tổ chức thì Năm Cam hơn hẳn đám kia. Mặc dù giới giang hồ chưa bao giờ có một “tổ chức” và phân định ngôi thứ theo kiểu các băng nhóm mafia Mỹ, Italia… hoặc hội kín như kiểu Tam Hoàng, nhưng Năm Cam vẫn được coi là đàn anh của giới giang hồ, là cao thủ trong việc tổ chức các sòng bạc công khai và bí mật.

Khi Đại Cathay còn sống, vợ của y là Nguyệt hay còn gọi bằng cái tên khác là “nữ chúa” Lệ Hải, là người cũng được giang hồ tôn sùng và có vị trí thứ nhì trong băng. Sau khi Đại Cathay chết, băng tan rã, mụ đứng ra lập băng mới và chọn khu vực Cầu Ván – Hai mươi thước (quận 4) làm nơi hoạt động. Năm 1987, Năm Cam tìm đến mụ và thuyết phục thành lập một liên minh. Và theo như điều tra của trinh sát Cơ quan An ninh (Bộ Công an) thì chính “nữ chúa” Lệ Hải đã vạch hướng đi chiến lược cho Năm Cam như sau: nếu công khai tổ chức sòng bạc và chỉ huy đàn em bảo kê rồi hoạt động cho vay nặng lãi, chăn dắt gái mại dâm… thì không thể tồn tại được bởi lẽ cảnh sát chế độ mới này “rắn” và quyết liệt hơn nhiều so với cảnh sát Ngụy ngày xưa trong việc “đánh” tội phạm. Vì vậy, nếu muốn sống được phải có kế làm tha hóa cán bộ từ cấp cơ sở… cần tập trung đầu tư vào nhà hàng, vũ trường và lấy nơi đó làm trụ sở giao tiếp ăn nhậu. Nếu có dịp thì vào các đợt lễ lạt, Tết nhất phải mời người có vị trí xã hội đến chơi bời ăn uống, phải khéo léo tung tiền mua chuộc họ bằng những cổ phần hùn trong các nhà hàng … Dần dần, nhà hàng, khách sạn đó không còn được coi là của Năm Cam nữa mà là của những anh Hai, anh Tư…nào đó. Vì vậy không ai dám đụng chạm. Rủi có bị đổ bể vì làm ăn bất chính cũng nhanh chóng được giải tỏa.

Thực tế sau này cho thấy, Năm Cam đã cố gắng đi theo hướng này. Mở nhà hàng ra, ai đến nhậu, nếu đệ tử cho biết đó là người có tí chức sắc, hoặc nhà báo, cảnh sát thì thế nào Năm Cam cũng cặp nách chai rượu và cầm theo chiếc ly tới mời chào đon đả… Chính vì thế mà không lạ gì khi Năm Cam có mối quan hệ rất rộng, đặc biệt là Năm Cam rất thích kết nghĩa anh em. Cho đến ngày bị bắt, Năm Cam đã kết nghĩa anh em với bốn người, đó là Kim Anh, Nguyễn Thị Liên là chủ tiệm vàng Phạm Ngũ Lão, Tony và một Việt kiều bí danh tên là Ba, cùng Năm Cam mở sòng bạc ; một người tên An người Đài Loan.

Cũng theo điều tra của cơ quan Công an thì dưới trướng Năm Cam có 14 băng nhóm chính hoạt động ở quận 1, quận 3, quận 4, quận 10, quận 11, quận Phú Nhuận, Bình Chánh và chủ yếu vào các lĩnh vực như sòng bạc, trường đấu gà, nhà hàng, vũ trường. Trong số những băng nhóm này thì nổi tiếng nhất là các băng Mười “đen”, Bình “kiểm” chuyên hoạt động bảo kê cho các nhà hàng, vũ trường ở trung tâm Thành phố. Băng Nhật “cùi” hoạt động ở khu vực Pasteur – Hiền Vương chuyên bảo kê các quán bia ôm; băng của Diều và Paul hoạt động ở khu vực cống Bà Xếp chuyên bảo kê trường gà; băng Bò Lục, Lủng Cu Trắng chuyên bảo kê cho các sòng bạc của Bảy Xí (anh rể Năm Cam) … Từ khi ra trại cải tạo và lao vào kinh doanh sòng bạc, đấu gà, nhà hàng, Năm Cam luôn che giấu vai trò trực tiếp của mình mà chủ yếu là “ném đá giấu tay”, sai bảo đệ tử qua hai thậm chí đến ba người trung gian. Sử dụng các đám giang hồ phía Nam để làm lá chắn công khai nhưng lại ngấm ngầm nuôi dưỡng những tay sát thủ từ Hải Phòng, Hà Nội vào để “thực hiện nhiệm vụ” khi cần thiết.

Dung Hà và một số tên giang hồ khét tiếng từ Hải Phòng dạt vào đã được Năm Cam tạo nhiều điều kiện cho sinh sống, và dĩ nhiên kèm theo đó là những mặc cả hết sức ma quỷ.

Tại sao Năm Cam lại “trọng dụng” giang hồ Hải Phòng, Hà Nội? Nguyên nhân rất đơn giản, giang hồ từ phái Bắc dạt vào đây thường là những tên mưu mẹo, dám chơi “hàng nóng” nhưng lại kín mồm miệng, ít ăn nhậu để say xỉn đến mất khôn.